Cuộc đời thật biết trêu ngươi. Sau ngần ấy năm học hành, vượt qua hàng tá khó khăn để lấy được bằng kỹ sư, tôi đã tích lũy kha khá kinh nghiệm, tầm hiểu biết cùng những mối quan hệ trong ngành ô tô. Nhưng rồi, một biến cố lớn xảy ra, buộc tôi phải bỏ việc và thử sức trong một lĩnh vực mới.
May mắn thay, vợ tôi luôn ủng hộ. Nếu không có cô ấy làm bệ đỡ, có lẽ tôi khó lòng dứt bỏ công việc cũ để thích nghi với công việc mới. Dần dần, mọi thứ đi vào quỹ đạo. Tôi học được nhiều bài học quý giá, đặc biệt là kỹ năng giao tiếp – điều mà hầu như kỹ sư nào cũng thiếu. Biết cách làm hài lòng sếp và khách hàng là điều mà trước đây tôi chưa từng để ý.
Nhưng rồi, một ngày, mọi thứ như sụp đổ. Công việc tôi làm gần 10 năm trước bỗng nhiên bị xem là phạm pháp. Khi bị mời lên làm việc, tôi còn không thể tin nổi. Hồi đó, tôi chỉ là một người vẽ thuê cho công ty thiết kế của anh X. Những lời hứa hẹn đầy ngọt ngào khiến tôi miệt mài ngày đêm, chạy khắp nơi để hoàn thành bản vẽ AutoCAD, lập thuyết minh và nộp hồ sơ lên Sở Giao thông. Sau đó, tôi còn phải đến trung tâm đăng kiểm để nghiệm thu. Nếu xe đạt kích thước yêu cầu, sẽ được cấp giấy chứng nhận; nếu không, tôi lại phải sửa bản vẽ, nộp lại và yêu cầu gia công lại thùng xe.
Mọi chuyện khi đó là bình thường. Công ty nào cũng làm như vậy. Tôi chỉ là một người làm thuê, nhận mức lương bèo bọt hơn 3 triệu đồng, làm việc không có giờ giấc, không đồng nghiệp, chỉ có chiếc máy tính làm bạn. Sau 5 tháng, tôi quyết định nghỉ việc và chuyển sang công việc khác.
Nhưng không ngờ, gần 10 năm sau, những cuộc đấu đá, thanh trừng giữa các ông lớn lại đẩy tôi vào vòng lao lý. Tôi bị khởi tố vì 6 bộ bản vẽ, bị cho là đã làm giả một tờ biên bản nghiệm thu – tờ giấy xác nhận chiếc xe tôi vẽ đã đạt yêu cầu. Tôi phản bác, vì bản vẽ là công sức của tôi, tôi cũng đã trực tiếp đến gara để đo đạc, kiểm chứng. Nhưng cơ quan điều tra cho rằng vấn đề nằm ở khâu nghiệm thu, rằng không có nhà xưởng, rằng xe không được đóng tại công ty. Và thế là tôi bị khép vào tội danh "tiếp sức" cho anh X.
Lúc ấy, tôi như gục ngã. Vợ tôi đang mang bầu 7-8 tháng, chuẩn bị sinh ngay dịp Tết. Ba mẹ đã ngoài 70. Tôi là trụ cột gia đình. Chưa kịp ổn định với công việc mới, lại phải đối mặt với biến cố lớn thế này.
Tôi quyết định bỏ lại tất cả, dọn về quê cùng vợ con. Vợ tôi sinh hạ một cậu nhóc kháu khỉnh nhưng cũng rất quấy. Giờ đây, tôi chỉ có thể chờ đợi quyết định của cơ quan điều tra, bản cáo trạng của viện kiểm sát và ngày ra tòa. Tôi lo lắng, nhưng không phải vì sợ nhà tù. Tôi sợ nếu mình không may vướng vòng lao lý, thì vợ con, ba mẹ tôi sẽ ra sao.
Tuy nhiên, nhờ thời gian này, tôi lại nhận ra nhiều điều. Tôi vẫn luôn tiếp cận với những công nghệ mới, như ChatGPT chẳng hạn, nhưng chưa bao giờ tận dụng nó đúng lúc. Tôi cứ mãi đi sau người khác. Khi làm việc ở quê để giết thời gian, tôi mới nhận ra rằng ở đây vẫn có rất nhiều cơ hội. Nhưng cách họ làm việc rất khác – mọi thứ diễn ra chậm rãi, như thể họ đang tận hưởng cuộc sống. Và rồi, ai cũng phải tăng ca nhưng lại chẳng có lương ngoài giờ.
Dần dần, tôi thích nghi với cuộc sống ở quê – có chút nhàm chán, nhưng cũng đầy thú vị. Tôi cũng bắt đầu sử dụng ChatGPT để hỗ trợ bản thân. Hôm nay, tôi viết vài dòng này để lưu lại một ngày mà tâm trạng tôi rối ren, không biết liệu mình có vượt qua được vụ án này để ở bên vợ con, hay sẽ phải ngồi tù. Liệu nếu được hưởng án treo, tôi có tìm được công việc ổn định để lo cho gia đình?
Nhưng dù kết quả thế nào, tôi cũng sẽ vượt qua. Để đến một ngày, tôi có thể nhìn lại tất cả và mỉm cười.
Tiền Giang, ngày 10/03/2025.

